P
Mở đầu bài thơ mang tên “Trầm hương” của mình, nhà thơ Trần Mạnh Tuân đã viết:
Đất Trồng Trầm Hương & Những Câu Chuyện Tâm Linh Không Phải Ai Cũng Biết
“Bao đời ngậm ngải tìm trầm
Cho đời nhẹ kiếp âm phần khói hương
Mênh mang giữa chốn vô thường
Âm dương hai cõi trầm hương bắc cầu”
Bấm vào để mở rộng...
Có thể nói rằng, trong tín ngưỡng dân gian xưa và nay của văn hóa Việt, Trầm Hương đã trở thành một vật không thể thiếu: từ ẩn mình trong làn khói nhang trầm đến hiện hữu nơi chuỗi hạt của phật tử hay những bức tượng phật. Nó đã và đang là vật song hành cùng với...Cho đời nhẹ kiếp âm phần khói hương
Mênh mang giữa chốn vô thường
Âm dương hai cõi trầm hương bắc cầu”
Bấm vào để mở rộng...
Đất Trồng Trầm Hương & Những Câu Chuyện Tâm Linh Không Phải Ai Cũng Biết
